Perez tuyên bố không từ chức: Real chìm trong khủng hoảng và vở kịch quyền lực ở Bernabeu
Sau mùa giải trắng danh hiệu lần đầu tiên trong nhiều năm, Real đối mặt với một bức tranh xám xịt từ trong ra ngoài. Đội bóng để thua Barcelona 0-2 trong trận đấu quyết định, qua đó trực tiếp nhìn đối…
Sau mùa giải trắng danh hiệu lần đầu tiên trong nhiều năm, Real đối mặt với một bức tranh xám xịt từ trong ra ngoài. Đội bóng để thua Barcelona 0-2 trong trận đấu quyết định, qua đó trực tiếp nhìn đối thủ bảo vệ ngôi vương La Liga. Trước đó, Real đã bị loại khỏi Champions League. Những rạn nứt trong phòng thay đồ xuất hiện ngày một rõ nét, và áp lực đè lên vai Chủ tịch Florentino Perez ở tuổi 79 là chưa từng có. Thay vì một thông báo nhận trách nhiệm theo thông lệ, những gì diễn ra tại Bernabeu hôm 12-5 lại là một màn kịch chính trị đúng nghĩa.
Perez bước lên bục phát biểu với cuộc họp báo khẩn chưa từng có tiền lệ trong hơn một thập kỷ — cho phép hỏi đáp trực tiếp, không kịch bản. Mở đầu là tuyên bố đanh gọn: “Tôi sẽ không từ chức.” Ngay lập tức, mọi đồn đoán về khả năng ông rời ghế bị dập tắt. Nhưng đó chỉ là màn mở đầu cho một vở kịch dài hơn. Chủ tịch Real thông báo sẽ tổ chức bầu cử sớm, khẳng định ông và ban lãnh đạo hiện tại sẽ ra tranh cử, đồng thời khiêu khích những người chỉ trích “hãy bước ra đối đầu trực tiếp.” Bầu không khí nóng lên khi Perez tuyên bố những người muốn đẩy ông khỏi Real “sẽ phải dùng súng đạn” — một lời lẽ mang đậm mùi chính trị hơn là bóng đá.
Thay vì nhận lỗi, Perez xác định kẻ thù: truyền thông. Ông công kích một số tờ báo và nhà báo cụ thể, cáo buộc tồn tại những chiến dịch có bài bản nhằm bôi nhọ cá nhân ông và làm tổn hại Real. Ông bác bỏ tin đồn mệt mỏi, vắng mặt hay suy yếu sức khỏe, nhấn mạnh vẫn điều hành CLB và doanh nghiệp của mình bình thường. Trên bục phát biểu, ông liệt kê thành tích 66 danh hiệu trong kỷ nguyên của mình, trong đó có bảy Champions League và ba cup châu Âu bóng rổ. Đó vừa là lời tự vệ, vừa là lời nhắc rằng trong hai nhiệm kỳ, Real đã trải qua giai đoạn huy hoàng nhất lịch sử. Nhưng khi một lãnh đạo phải tự dựng tượng giữa công chúng, giá trị của những ánh nhìn tích cực cũng dần bị xói mòn.
Cựu trọng tài David Iturralde Gonzalez nhận định trên El Larguero rằng Perez đã thắng trong cuộc chiến kể chuyện. Mọi chú ý dồn vào màn đối đầu giữa ông và báo chí, thay vì những vấn đề cụ thể của Real: thất bại trong vận hành bãi đỗ xe quanh Bernabeu, rắc rối từ các buổi hòa nhạc, hay hai năm bị cho là thi đấu không minh bạch. Đó là “trò chơi chính trị cơ bản”: tạo ra một vấn đề mới để kéo sự chú ý khỏi chuyện thực sự quan trọng. Sau buổi họp báo, người ta không còn bàn về khủng hoảng nội bộ, mà chỉ nói về Perez công kích truyền thông, nhắc lại vụ Negreira và tố cáo chiến dịch chống đối.
Vụ Negreira được Perez đào bới đúng thời điểm. Ông gọi đây là “bê bối lớn nhất lịch sử bóng đá”, nói Real chuẩn bị một bản báo cáo hơn 500 trang gửi UEFA, và đặt câu hỏi vì sao các trọng tài liên quan vẫn hoạt động ở La Liga. Real cũng được cho là đã làm một video chi tiết về 18 điểm số mà ông cho rằng đội bị tước mất. Khi một mùa bóng trắng tay cần lời giải thích, câu chuyện trọng tài và Barca trở thành cái cớ quen thuộc — lần này được đẩy lên với cường độ quyết liệt hơn bao giờ hết.
Phần thể thao, nghịch lý thay, lại bị đẩy ra rìa. Perez né tránh đề cập sâu về tương lai HLV hay kế hoạch nhân sự, dù bị hỏi trực tiếp về khả năng Jose Mourinho trở lại. Ông nói Real chưa tiến tới giai đoạn thương thảo then chốt, trọng tâm hiện tại là “trả CLB về cho các hội viên.” Ngay cả vụ xô xát giữa Valverde và Tchouameni cũng được xử lý theo hướng tương tự. Ông thừa nhận hai cầu thủ bị phạt, theo Cadena SER là khoảng 590.000 USD mỗi người, nhưng giảm nhẹ bản chất sự việc khi nói va chạm giữa các cầu thủ “không phải điều gì mới” trong 26 năm ông làm việc. Điều khiến Perez khó chịu thực sự là thông tin bị rò rỉ ra ngoài — với ông, đó mới là vấn đề nghiêm trọng.
Về lý thuyết, bầu cử là cơ chế để hội viên Real kiểm chứng sự ủng hộ. Nhưng thực tế, rào cản để một ứng viên thách thức Perez là gần như không thể vượt qua: 20 năm là hội viên, quốc tịch Tây Ban Nha, không bị kỷ luật, không liên hệ công việc với CLB khác, và quan trọng nhất — khoản bảo lãnh ngân hàng tương đương 15% ngân sách CLB. Với quỹ Real khoảng 1,5 tỷ USD, một ứng viên cần nắm trong tay xấp xỉ 221 triệu USD. Như Iturralde nhận xét, gần như không có ai đủ khả năng và thời gian để chuẩn bị. Cuộc bầu cử nhiều khả năng chỉ là màn tái xác nhận quyền lực của Perez, không phải cuộc đua thực sự.
Nhiều chuyên gia Tây Ban Nha cho rằng buổi họp báo là dấu hiệu đáng ngại. Perez hành động giống một chính trị gia lão luyện: không nhận sai, quy mọi chuyện về thuyết âm mưu, mạt sát truyền thông, và biến người chỉ trích thành phản diện. Việc ông muốn bám trụ mãi trên ghế quyền lực khiến ông không còn biết tiết chế. Có ý kiến gọi ông là “thiên tài chiến thuật truyền thông” vì điều khiển được cuộc nói chuyện. Nhưng cũng có quan điểm xem đây là dấu hiệu đầu tiên của sự lụi tàn — khi một nhà lãnh đạo vĩ đại phải tự nhắc thế giới rằng mình vĩ đại thế nào. Thú vị là hai quan điểm ấy không mâu thuẫn: Perez có thể thắng trên mặt trận truyền thông, nhưng đồng thời lộ ra ông không còn kiểm soát mọi thứ như trước.
Buổi họp báo này giống Real lúc này: vẫn đầy quyền uy, vẫn hào nhoáng bằng vinh quang quá khứ, nhưng cũng đầy rối loạn phía sau cánh cửa phòng thay đồ. Khi người quyền lực nhất Bernabeu phải ra mặt dập lửa bằng một bài diễn thuyết sặc mùi chính trị, có lẽ đám cháy bên trong chẳng hề nhỏ như cách ông muốn mô tả.